Chính Sách Vận Chuyển Và Đổi Trả Hàng
Miễn phí vận chuyển mọi đơn hàng từ 500K
- Phí ship mặc trong nước 50K
- Thời gian nhận hàng 2-3 ngày trong tuần
- Giao hàng hỏa tốc trong 24h
- Hoàn trả hàng trong 30 ngày nếu không hài lòng
Mô tả sản phẩm
Truyện ngắn Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân là một kiệt tác văn học Việt Nam hiện đại, khắc họa vẻ đẹp tài hoa, khí phách và thiên lương của con người trong hoàn cảnh đặc biệt. Để hiểu sâu sắc hơn về tác phẩm này, việc nắm vững một bản tóm tắt chữ người tử tù chi tiết là vô cùng cần thiết. Bài viết này sẽ cung cấp cho bạn cái nhìn toàn diện về cốt truyện, ý nghĩa và giá trị nghệ thuật của tác phẩm, giúp bạn dễ dàng tiếp cận và cảm thụ hơn.
Chữ Người Tử Tù được sáng tác năm 1940, in trong tập truyện Vang bóng một thời (1940). Đây là một trong những truyện ngắn xuất sắc nhất của Nguyễn Tuân trước Cách mạng tháng Tám, thể hiện rõ phong cách nghệ thuật độc đáo của ông – phong cách "nghệ thuật vị nghệ thuật" và sự ngưỡng mộ vẻ đẹp "vang bóng một thời".
Trong hành trình sáng tác của Nguyễn Tuân, Chữ Người Tử Tù đánh dấu đỉnh cao của phong cách tài hoa, uyên bác và sự tìm kiếm cái đẹp phi thường. Tác phẩm này không chỉ là một câu chuyện mà còn là một bản tuyên ngôn về cái đẹp, về sự trân trọng những giá trị tinh thần cao quý đang dần mai một trong xã hội đương thời. Nguyễn Tuân đã dùng ngòi bút của mình để khắc họa những con người "sống trong quá khứ", giữ gìn những nét đẹp truyền thống mà ông cho là "vang bóng".
Truyện ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam đang chịu sự áp bức của thực dân Pháp, những giá trị truyền thống bị mai một, cái đẹp và cái thiện bị chà đạp. Nguyễn Tuân đã tạo ra một không gian ngục tù tăm tối để làm nổi bật ánh sáng của cái đẹp và khí phách con người. Nhan đề "Chữ Người Tử Tù" gợi lên sự đối lập đầy kịch tính giữa một bên là hình ảnh lạnh lẽo của nhà tù, của cái chết (tử tù) và một bên là cái đẹp của nghệ thuật thư pháp, của sự sống mãnh liệt (chữ). Đó cũng là sự đối lập giữa một con người đang đứng trước cái chết nhưng lại tỏa sáng vẻ đẹp tài hoa và nhân cách cao thượng.
Để dễ dàng hình dung và phân tích, chúng ta cùng đi vào bản tóm tắt chữ người tử tù chi tiết theo trình tự cốt truyện:
Truyện mở đầu bằng khung cảnh nhà ngục tỉnh Sơn, nơi cai quản những phạm nhân chờ ngày ra pháp trường. Viên quản ngục là một người có tâm hồn yêu cái đẹp, đặc biệt là thư pháp. Dù sống trong môi trường tăm tối, ông vẫn giữ được "một tấm lòng biệt nhỡn liên tài", khao khát có được chữ đẹp của người tài hoa. Khi nghe tin Huấn Cao – một thủ lĩnh nghĩa quân chống đối triều đình, người nổi tiếng với tài viết chữ đẹp và khí phách hiên ngang – sắp bị giải đến ngục của mình, Viên quản ngục vô cùng mừng rỡ nhưng cũng không kém phần băn khoăn, lo lắng. Ông biết Huấn Cao là một kẻ phản nghịch, nhưng đồng thời cũng là một người tài hoa mà ông ngưỡng mộ bấy lâu. Nỗi lo của ông không phải là việc Huấn Cao sẽ gây khó dễ, mà là làm sao để xin được chữ của Huấn Cao trước khi ông ta bị hành quyết.
Huấn Cao và những người bạn đồng chí của ông bị giam giữ tại nhà ngục. Viên quản ngục đã tìm mọi cách để biệt đãi Huấn Cao, từ việc cho ông ăn uống đầy đủ, sạch sẽ đến việc không xiềng xích ông như những tử tù khác. Sự biệt đãi này khiến thầy thơ lại – người giúp việc của quản ngục – vô cùng ngạc nhiên và nghi ngờ. Huấn Cao ban đầu hiểu lầm sự đối xử đặc biệt này là mưu đồ hãm hại của quản ngục, nên tỏ thái độ khinh bạc, lạnh lùng.
Dần dần, qua thái độ thành kính và sự quan tâm chân thành của quản ngục, Huấn Cao nhận ra tấm lòng "biệt nhỡn liên tài" của ông ta. Khi biết quản ngục là người yêu thích cái đẹp, có tâm hồn thanh cao dù phải làm nghề thất đức, Huấn Cao đã cảm động và quyết định cho chữ. Cảnh Huấn Cao cho chữ diễn ra trong một không gian và thời gian hết sức đặc biệt: tại buồng giam tối tăm, ẩm thấp, vào đêm cuối cùng trước khi Huấn Cao ra pháp trường.
"Trong khói tỏa mờ mịt, trong tiếng khạc nhổ đánh rầm rầm, và những nét chữ vuông vắn tươi tắn nói lên những cái hoài bão tung hoành của một đời người. Một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván. Người quản ngục khúm núm cắm bó đuốc tẩm dầu để soi cho thầy thơ lại chép chữ. Ba người ấy đang ở trong một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt và hôi hám."
Đó là một cảnh tượng đầy kịch tính, lột tả sự đối lập sâu sắc: cái đẹp và cái ác, ánh sáng và bóng tối, sự sống và cái chết. Huấn Cao không chỉ cho chữ mà còn truyền thụ cả khí phách, tâm hồn cao đẹp của mình. Những chữ ông viết ra không chỉ đẹp về mặt nghệ thuật mà còn mang ý nghĩa lớn lao về đạo lý làm người. Viên quản ngục và thầy thơ lại kính cẩn quỳ gối nhận chữ, trong lòng tràn ngập sự ngưỡng mộ và cảm phục.
Sau khi cho chữ, Huấn Cao đưa ra lời khuyên chân thành và đầy ý nghĩa cho viên quản ngục: "Ở đây lẫn lộn trật tự. Ông nên thay đổi chỗ ở đi. Chỗ này không phải là nơi để treo một bức lụa có chữ của một người tử tù". Lời khuyên này không chỉ nói về việc thay đổi nơi treo chữ, mà còn là lời nhắc nhở viên quản ngục hãy từ bỏ môi trường ngục tù ô tạp để giữ gìn "thiên lương" trong sạch của mình. Cuộc gặp gỡ với Huấn Cao đã thức tỉnh mạnh mẽ lương tâm của viên quản ngục. Ông cúi đầu vái lạy Huấn Cao một cách kính cẩn và thốt lên: "Kẻ mê muội này xin bái lĩnh". Hành động này thể hiện sự chuyển hóa sâu sắc trong nhận thức và tâm hồn của viên quản ngục, từ một người quản lý nhà tù sang một con người biết trân trọng cái đẹp, cái thiện và khao khát hướng đến những giá trị cao quý.
Không chỉ là một bản tóm tắt chữ người tử tù đơn thuần, tác phẩm còn ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa sâu sắc về con người và nghệ thuật:
Huấn Cao là nhân vật trung tâm, tiêu biểu cho vẻ đẹp lí tưởng của Nguyễn Tuân:
Viên quản ngục là nhân vật phụ nhưng có vai trò quan trọng, thể hiện quan điểm của Nguyễn Tuân về cái đẹp có khả năng cảm hóa.
Đây là cảnh cao trào và độc đáo nhất của tác phẩm, tập trung khắc họa sự đối lập và hòa hợp:
Yếu Tố | Thế Lực Bóng Tối (Ngục Tù) | Thế Lực Ánh Sáng (Cái Đẹp/Thiện) |
---|---|---|
Không gian | Buồng giam tối tăm, chật hẹp, ẩm ướt, hôi hám. | Nơi tỏa ra vẻ đẹp thư pháp, khí phách Huấn Cao. |
Thời gian | Đêm cuối cùng trước cái chết. | Khoảnh khắc thăng hoa của nghệ thuật và đạo đức. |
Con người | Tử tù (Huấn Cao), kẻ cai ngục (Quản ngục, thầy thơ lại). | Người cho chữ (Huấn Cao), người nhận chữ (Quản ngục, thầy thơ lại) – đều ở tư thế tôn kính cái đẹp. |
Mối quan hệ | Kẻ cai quản - người bị giam giữ. | Người nghệ sĩ - kẻ tri âm. |
Ngoài vẻ đẹp lãng mạn, tác phẩm còn mang giá trị hiện thực sâu sắc:
Khi tìm hiểu tóm tắt chữ người tử tù, không thể bỏ qua tài năng nghệ thuật của Nguyễn Tuân:
Việc nắm được bản tóm tắt chữ người tử tù không chỉ giúp bạn hiểu được cốt truyện mà còn mở ra cánh cửa để khám phá những giá trị nhân văn sâu sắc. Dù là học sinh, sinh viên hay chỉ đơn giản là người yêu văn học, việc hiểu rõ bản tóm tắt này sẽ giúp bạn:
Qua Chữ Người Tử Tù, Nguyễn Tuân đã gửi gắm thông điệp sâu sắc về cái đẹp và đạo đức. Ông khẳng định: cái đẹp chân chính, tài hoa và khí phách cao thượng có sức mạnh vượt lên mọi hoàn cảnh tăm tối, thậm chí là cái chết. Cái đẹp ấy không chỉ tồn tại độc lập mà còn có khả năng cảm hóa, hướng con người tới cái thiện, bảo vệ "thiên lương" trong cuộc sống. Tác phẩm còn thể hiện nỗi hoài niệm của Nguyễn Tuân về những giá trị truyền thống tốt đẹp đang dần phai nhạt, đồng thời là lời nhắc nhở về tầm quan trọng của việc giữ gìn và phát huy những giá trị văn hóa tinh thần cao quý của dân tộc.
Chữ Người Tử Tù không chỉ là một câu chuyện về cuộc gặp gỡ định mệnh trong ngục tù mà còn là khúc ca ngợi vẻ đẹp tài hoa, khí phách và thiên lương của con người. Bản tóm tắt chữ người tử tù này hi vọng đã mang đến cho bạn cái nhìn tổng quan và sâu sắc về tác phẩm, giúp bạn thêm yêu mến và trân trọng những giá trị mà Nguyễn Tuân đã dày công xây dựng. Hãy dành thời gian đọc toàn bộ tác phẩm để cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp ngôn từ và chiều sâu tư tưởng của một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của văn học Việt Nam.
1. Tóm tắt Chữ Người Tử Tù Nguyễn Tuân nói về điều gì?
Tác phẩm Chữ Người Tử Tù tóm tắt về cuộc gặp gỡ định mệnh giữa Huấn Cao – một tử tù có tài viết chữ đẹp và khí phách hiên ngang, với viên quản ngục có tấm lòng "biệt nhỡn liên tài" trong nhà ngục. Câu chuyện ca ngợi vẻ đẹp tài hoa, khí phách và thiên lương của con người, đặc biệt là cảnh Huấn Cao cho chữ trong đêm cuối cùng.
2. Ai là nhân vật chính trong Chữ Người Tử Tù?
Nhân vật chính và nổi bật nhất trong Chữ Người Tử Tù là Huấn Cao. Ông là hiện thân của vẻ đẹp tài hoa, khí phách hiên ngang và thiên lương trong sáng. Huấn Cao được xây dựng như một biểu tượng của cái đẹp cổ điển, độc đáo mà Nguyễn Tuân luôn khao khát tìm kiếm và tôn vinh.
3. Tại sao cảnh Huấn Cao cho chữ lại đặc biệt?
Cảnh Huấn Cao cho chữ đặc biệt vì nó diễn ra trong hoàn cảnh đầy đối lập và kịch tính: tại nhà ngục tối tăm, hôi hám, giữa tử tù và quản ngục, vào đêm cuối cùng trước khi Huấn Cao bị hành quyết. Nó là sự chiến thắng của cái đẹp, cái thiện và khí phách con người trước sự tăm tối của cái ác và cái chết.
4. Ý nghĩa của lời khuyên "thay đổi chỗ ở" của Huấn Cao là gì?
Lời khuyên "Ông nên thay đổi chỗ ở đi. Chỗ này không phải là nơi để treo một bức lụa có chữ của một người tử tù" của Huấn Cao không chỉ mang nghĩa đen mà còn là lời khuyên viên quản ngục hãy từ bỏ môi trường ô tạp của nhà tù để giữ gìn "thiên lương", bảo vệ tâm hồn cao đẹp của mình trước sự tha hóa.
5. Nguyễn Tuân muốn gửi gắm thông điệp gì qua tác phẩm Chữ Người Tử Tù?
Qua Chữ Người Tử Tù, Nguyễn Tuân muốn khẳng định rằng cái đẹp chân chính, tài năng và khí phách có sức mạnh cảm hóa lớn lao, có thể vượt lên mọi hoàn cảnh khắc nghiệt để hướng con người tới cái thiện. Tác phẩm còn thể hiện nỗi niềm hoài niệm của tác giả về những giá trị văn hóa, tinh thần tốt đẹp đang dần mai một.
6. Như thế nào là "tài hoa", "khí phách" và "thiên lương" trong Chữ Người Tử Tù?
"Tài hoa" là tài viết chữ đẹp đến mức phi thường của Huấn Cao. "Khí phách" là sự ngang tàng, bất khuất, không chịu khuất phục trước cường quyền hay cái chết. "Thiên lương" là tấm lòng trong sáng, cao quý, biết trân trọng cái đẹp, cái thiện và khả năng cảm hóa người khác, như việc Huấn Cao cảm động trước quản ngục và cho chữ.